Trong Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 ở thành phố Giang An, mỗi tòa nhà đều có năm tầng.
Lúc này, Bạch Sương Hành đứng ở tầng một khu bệnh, liếc mắt nhìn sơ qua cổng chính phía ngoài.
Sương mù đỏ tràn ngập, nuốt chửng hơn nửa tầm nhìn. Cây cối, tòa nhà, thậm chí toàn bộ bệnh viện, đều bị bao phủ trong làn sương dày như thủy triều.
Bầu trời u ám, phảng phất sắc m.á.u, trầm thấp nặng nề, khiến người ta liên tưởng đến cái c.h.ế.t.
Bạch Sương Hành không chút nghi ngờ, chỉ cần họ bước ra khỏi cánh cửa kia, trong làn sương mù quỷ dị khó lường ấy, lập tức sẽ có thứ gì đó lao ra, nuốt chửng họ đến không còn mảnh vụn.
Xem ra, phạm vi hoạt động của họ chỉ giới hạn trong tòa nhà khu bệnh này.
“Nếu muốn tìm Trịnh Ngôn Hà,” Thẩm Thiền phân tích, “thì khả năng cao nhất là ở văn phòng chứ?”
“Chưa chắc.”
Quý Phong Lâm nói: “Bây giờ Bạch Dạ đã biến thành thế này, anh ta hẳn đã thức tỉnh ký ức của lệ quỷ, xuất hiện ở đâu cũng không lạ.”
Cả thế giới này đều là của hắn. Với tư cách là kẻ thống trị, Trịnh Ngôn Hà nắm giữ quyền lực muốn làm gì thì làm.
“Tôi có một câu hỏi.”
Văn Sở Sở suy nghĩ một lúc, vẻ mặt nghiêm túc: “Lệ quỷ khống chế Bạch Dạ rốt cuộc mạnh đến mức nào? Muốn đ.á.n.h bại hắn, chúng ta phải lập một kế hoạch thật chu đáo chứ?”
Cô chưa từng trải qua [Nội Quy Thứ Nhất Của Trường Học], ở phố Bách Gia cũng chỉ giao đấu ngắn ngủi với Giang Miên.
Hiểu biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5287203/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.