Cửa sổ xe bị lũ xác sống đập vỡ một lỗ lớn, luồng gió lạnh buốt theo đó tràn vào trong xe.
Thẩm Thiền ngồi ở ghế lái, thần sắc phức tạp, lặng lẽ lái xe tiến về phía trước.
Trong nhánh nhiệm vụ nối chuyện này, rõ ràng thời gian trôi qua chẳng bao lâu, vậy mà cô lại có cảm giác như mình đã sống trọn cả một đời.
… Tất cả đều nhờ những đồng đội “thần tiên” của cô.
Sau khi người thanh mai trúc mã kia dẫn dụ bầy xác sống rời đi, cục diện căng thẳng trước mắt cô cuối cùng cũng được giảm bớt.
Lúc này tuy vẫn còn xác sống chạy điên cuồng ven đường, truy đuổi chiếc xe không buông, nhưng chí ít cũng không còn cảnh dồn dập như sóng thần ban nãy, đủ để chiếc xe miễn cưỡng tiếp tục lăn bánh.
Cô luôn ghi nhớ trong lòng, nhiệm vụ của mình là hộ tống Tiết Minh Nguyệt đến cầu Giang An, vì vậy phớt lờ xác sống hai bên, cứ thế đạp ga lao thẳng về phía trước.
“Không hay không biết, câu chuyện đã tiến đến vòng cuối cùng rồi!”
Gấu trúc giơ micro lên, đôi mắt tròn như hạt đậu cong thành hai khe nhỏ: “Thẩm Thiền và Tiết Minh Nguyệt sắp đến được đích, vậy trên quãng đường này, còn điều gì đang chờ đợi họ đây?”
Nó vừa nói vừa nâng cao giọng, ánh đèn trên sân khấu lập tức rung lắc dữ dội, biến hóa thành muôn màu rực rỡ, mang cảm giác cao trào kịch tính sắp bùng nổ, mây đen kéo đến trước cơn mưa lớn.
Ngay sau đó, ánh đèn hội tụ lại, dồn cả lên thân ảnh màu trắng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5279093/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.