Chào tạm biệt Trịnh Ngôn Hà, bốn người nhanh ch.óng xuống lầu.
Vừa đi, Thẩm Thiền vừa hạ giọng nói: “Trịnh Ngôn Hà chắc chắn có thiện cảm với Lương Ngọc, các cậu thấy sao?”
Văn Sở Sở trầm ngâm: “Anh ta đối xử với Lương Ngọc… đúng là khá tốt.”
Bạch Sương Hành nói trúng tim đen: “Chủ yếu là có bạn trai cũ làm nền.”
Quý Phong Lâm: ……
Đề tài kiểu này, cậu thật sự không chen vào được.
Bệnh Viện Tâm Thần Số 3 được xây ở ngoại ô Giang An, xung quanh vô cùng yên tĩnh.
Khi tới cổng lớn, vừa khéo có một người khác đẩy cửa bước vào.
Đó là một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi, tay cầm một chiếc ô che nắng.
Cô ta mặc bộ quần áo màu be cực kỳ giản dị, lúc đi luôn cúi thấp đầu, lưng cong xuống thành một đường cong rõ rệt.
[Đinh dong!]
[Tất cả người chơi tiến lại trong phạm vi hai mét quanh bệnh nhân, thử thách sẽ tự động kích hoạt!]
Thông báo vang lên, vậy thì chắc chắn cô ta chính là Tiết Minh Nguyệt.
Xét về độ tuổi, Tiết Minh Nguyệt còn rất trẻ, nhưng sắc mặt lại tệ đến mức giống như vỏ cây già cỗi, xám xịt sa sút, không nhìn ra chút sinh khí nào.
Hơn nữa…
Cô ta quá gầy.
Gầy trơ cả xương, sắc mặt u ám. Chỉ liếc mắt nhìn qua thôi cũng khiến người ta liên tưởng tới đám cỏ dại khô héo giữa mùa đông.
Ánh mắt Bạch Sương Hành khẽ động.
Không biết có phải ảo giác hay không, trên người Tiết Minh Nguyệt luôn tỏa ra một cảm giác âm u nặng nề, khiến người ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5278035/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.