Ảnh hưởng của thế giới rối loạn lưỡng cực lên cô đang dần dần suy yếu.
Mùi bột giặt thoang thoảng tràn vào khoang mũi, xua tan bầu không khí mục rữa, ngột ngạt khi nãy. Bạch Sương Hành chớp mắt, cảm nhận nhịp tim và hơi thở của chính mình.
Hình như… đã kết thúc rồi.
Cô vốn tưởng rằng mình còn phải bị những cái bóng như u hồn kia quấn lấy thêm một lúc nữa.
Bàn tay đặt lên lưng cô rất nhẹ, nhẹ đến mức có thể gọi là cẩn thận dè dặt.
Qua lớp áo mỏng, Bạch Sương Hành cảm nhận được hơi ấm truyền tới từ lòng bàn tay ấy.
Đầu óc vẫn còn choáng váng, cô hít sâu một hơi, đột ngột ngẩng đầu.
Quý Phong Lâm đang cúi mắt quan sát sắc mặt cô, bốn mắt bất ngờ chạm nhau, cậu rõ ràng sững lại một chút: “Chị…”
Cậu hỏi: “Chị đỡ hơn chưa?”
Cậu ở trong thế giới “hưng cảm”, đến giai đoạn cuối nhiệm vụ, mỗi phút mỗi giây đều là dày vò.
Vô số ý nghĩ trong lòng không ngừng trào ra ngoài, đủ loại cảm xúc cùng lúc ập tới trong đầu, không ngừng phình to, chồng chất, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.
Đặt mình vào hoàn cảnh đó mà nghĩ, những gì Bạch Sương Hành đã trải qua, chỉ có thể còn khó khăn hơn cậu.
“…Ừm.”
Đợi ý thức hồi phục được đôi chút, bộ não rỉ sét cuối cùng cũng vận hành trở lại.
Bạch Sương Hành lùi lại một bước theo bản năng: “Cậu cũng đập vỡ bức tường trong suốt kia rồi à?”
Từ nhỏ đến lớn, cô không quen giữ khoảng cách quá gần với người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5272359/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.