099 lại quyết định chuyển chủ đề một lần nữa.
Thế là cùng lúc đó, bên tai cả bốn người vang lên âm thanh hệ thống lạnh lẽo.
[Đinh dong!]
[Ngày mới công việc mới, tiếp theo, chúng ta cùng đi gặp bệnh nhân thứ hai nhé!]
[Rối loạn lưỡng cực: Phòng 303 (chưa điều trị)]
“Rối loạn lưỡng cực.”
Văn Sở Sở cố gắng lục lại kiến thức thường ngày trong đầu:
“Là kiểu… lúc thì cực kỳ nóng nảy, lúc lại rơi vào trầm cảm đúng không?”
Ánh mắt Thẩm Thiền trầm xuống: “Ừ.”
“Rối loạn lưỡng cực, còn gọi là ‘rối loạn hai cực’.” Cô nói: “Bệnh nhân sẽ luân phiên xuất hiện triệu chứng hưng cảm và trầm cảm, có lúc cảm xúc dâng cao, dễ cáu giận, thường vì chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt mà nổi nóng; có lúc lại vô cùng sa sút, tư duy bi quan trì trệ, mất khoái cảm, nảy sinh tâm lý chán đời.”
Văn Sở Sở nhíu mày: “Hai trạng thái này sẽ xuất hiện liên tục sao?”
“Có khoảng thời gian gián đoạn nhất định, nhưng phần lớn thời gian hai trạng thái này sẽ lặp lại luân phiên. Với họ, cực độ hưng phấn và cực độ suy sụp, chỉ cách nhau một ranh giới rất mong manh.”
Thẩm Thiền nhẹ giọng: “Trong xã hội hiện đại, căn bệnh này không hiếm gặp, bệnh nhân… rất đau khổ.”
Nói tới đây, cô khẽ thở dài: “Chính xác mà nói, mỗi một bệnh nhân mắc bệnh tâm thần, đều rất đau khổ.”
Bạch Sương Hành không lên tiếng, hàng mi khẽ run.
Im lặng một lúc, cô nói với giọng bình thường: “Nếu là bệnh này, thế giới tinh thần của bệnh nhân sẽ hoàn toàn khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5267914/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.