Mỗi giữa tháng, Bạch Sương Hành đều đúng hẹn đến phòng tư vấn tâm lý. Đây là thói quen cô duy trì không đổi kể từ năm tám tuổi.
Tính từ khi [Nội Quy Thứ Nhất Của Trường Học] kết thúc, đã tròn một tuần trôi qua. Trong bảy ngày này, Bạch Sương Hành nghỉ ngơi điều dưỡng, khó khăn lắm mới hồi phục tinh thần. Đến cuối tuần giữa tháng, cô bỗng nảy ra một ý nghĩ hoàn toàn mới.
Hay là dẫn Giang Miên đi gặp bác sĩ tâm lý thử xem? “Khám tâm lý à?” Thẩm Thiền nghe xong thì sững người một giây, rất nhanh đã nghiêm túc suy nghĩ:
“Ừm… Miên Miên còn nhỏ, lại từng… đúng là có thể thử.”
Giai đoạn xây dựng tâm lý thời thơ ấu là quan trọng nhất. Giang Miên đầu tiên bị người cha nghiện c.ờ b.ạ.c mắng c.h.ử.i, đ.á.n.h đập, sau đó lại bị Bách Lý sát hại dã man, mắc kẹt trong Bạch Dạ tràn ngập m.á.u thịt.
Bất kỳ đứa trẻ nào trải qua những chuyện như vậy, cũng không thể nào giống trẻ con bình thường được nữa.
Ví dụ như Giang Miên — lúc đi đường luôn cúi đầu, không kiềm được cảm giác tự ti. Không chỉ vậy, ngoài Bạch Sương Hành, Thẩm Thiền và Quý Phong Lâm, cô bé không muốn trao thêm niềm tin cho bất kỳ ai khác, tự nhốt mình trong một không gian nhỏ hẹp.
Ảnh hưởng từ gia đình nguyên sinh gần như đã khắc sâu vào tận xương tủy.
“Có khổ cũng không được để trẻ con khổ, có nghèo cũng không được nghèo giáo d.ụ.c!” Thẩm Thiền siết c.h.ặ.t nắm tay, dứt khoát nói: “Người ta có gì, Miên Miên nhà mình cũng phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5247155/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.