Chớp mắt, lại có một ngọn lửa ập tới.
Trong thời gian cực ngắn, Bạch Sương Hành nhìn thấy vài khung cảnh khác nhau.
Tần Mộng Điệp hỏi thăm những người già trong trấn về “thần”, tra cứu hồ sơ công tác của hiệu trưởng, đêm khuya ngồi bên bàn viết không ngừng nghỉ.
Theo kế hoạch của cô, bất kể có tìm được chứng cứ quyết định hay không, ngày 9 tháng 10 nhất định phải báo cảnh sát trước.
Ngày 10, nếu có thể khống chế hiệu trưởng… dù không kết tội được ông ta, cũng có thể khiến ông ta không còn thời gian làm hại đứa trẻ được chọn làm vật tế.
Từng cảnh từng cảnh dần mờ đi, hình ảnh chao đảo rồi dừng lại ở buổi chiều hôm sau. Nhìn cách bày trí xung quanh, hẳn là nhà ăn giáo viên trong trường.
Các thầy cô lấy xong bữa tối, lần lượt ngồi xuống bàn.
Hiệu trưởng cười hiền hòa, không biết vì lý do gì lại ngồi không xa Tần Mộng Điệp.
Bằng mắt thường cũng thấy rõ, lưng Tần Mộng Điệp cứng lại.
Hôm qua… cô đã che giấu rất tốt.
Ông ta không thể phát hiện ra chứ? Người đàn ông trung niên bên cạnh cười ha hả, vừa ăn vừa trò chuyện, bỗng quay đầu: “Cô Tần, cô thấy sao?”
Đôi mắt ông ta nhỏ dài, tròng mắt đen sẫm, khiến người ta liên tưởng đến con rắn độc đang chờ thời cơ.
Tần Mộng Điệp cố giữ bình tĩnh, mỉm cười: “Thầy hiệu trưởng, sao vậy ạ?”
Ông ta cũng cười, liếc mấy giáo viên bên cạnh: “Tôi vừa nói chuyện với mấy thầy cô đây về tin tức xã hội.”
Hiệu trưởng nói: “Gần đây chẳng phải hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5245085/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.