Từng sợi m.á.u mảnh như những con sâu con rắn đang ngọ nguậy, nhanh ch.óng nuốt chửng bức tường vốn dĩ trắng sạch.
Ngoại trừ một pho tượng thần bị che phủ bằng vải đỏ, căn mật thất trống trơn không còn vật gì khác. Thế nhưng Bạch Sương Hành lại nghe rất rõ, bên tai mình có nhiều giọng nói đồng thời vang lên.
Tiếng ù ù của máy móc khổng lồ, tiếng gầm rú của cự thú, tiếng kêu t.h.ả.m thiết xé lòng của con người, tiếng gió, tiếng nước, tiếng khóc nức nở.
Còn có cả một tràng cười the thé, u ám quỷ dị, không biết vọng đến từ đâu.
Những âm thanh ấy cùng lúc tràn vào màng tai, rồi như thủy triều dâng ngập tâm trí, tựa một chiếc đỉnh khổng lồ nặng ngàn cân ầm ầm giáng xuống, ép đến mức tinh thần cô trong chớp mắt trở nên choáng váng.
Có một khoảnh khắc, Bạch Sương Hành gần như không cảm nhận được bất kỳ sự tồn tại nào xung quanh, cả người giống như rơi vào một cơn mộng cảnh.
Rất nhanh, cô nghiến răng c.ắ.n mạnh đầu lưỡi.
Cơn đau sắc bén hóa thành một lưỡi d.a.o nhọn, đ.â.m thẳng vào thần kinh. Bạch Sương Hành rùng mình một cái, cuối cùng cũng tìm lại được vài phần cảm giác mình vẫn còn sống.
Sức mạnh của pho tượng thần kia… còn mạnh hơn lúc ở tòa nhà số 444 trên phố Bách Gia.
Cảm giác áp bức nặng nề đến mức không sao chịu nổi, lại thêm những sợi m.á.u cuồn cuộn vây c.h.ặ.t bốn phía, dù pho tượng đứng im bất động, cũng không ai có thể tiến lại gần nó dù chỉ nửa bước.
Bạch Sương Hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5243246/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.