Sau khi bị che kín hai mắt, trong tầm nhìn chỉ còn lại một mảng đen kịt.
Gió lạnh lẽo, sắc bén từ bốn phương tám hướng ùa tới, nhưng phía sau lưng cô lại là hơi ấm dịu dàng, khiến Giang Miên trong chốc lát không kịp phản ứng, như thể vừa trải qua một giấc mơ kỳ quái.
Cô… được cứu rồi sao? Người đang ôm lấy cô là…
Quái vật mắt run rẩy toàn thân, phát ra từng tiếng rít ch.ói tai. Cái miệng m.á.u đỏ tươi ở trung tâm nhãn cầu há ra khép lại, rõ ràng đã chuẩn bị kỹ càng, định phát động thêm một đợt tấn công nữa.
Chỉ tiếc là, nó không thể toại nguyện.
Giang Miên dốc hết sức gõ mạnh vào cánh cửa văn phòng. Không bao lâu sau, cửa phòng được mở ra.
“Có chuyện gì vậy?”
Chủ nhiệm lớp với diện mạo không khác gì người bình thường đứng ở cửa, ánh mắt nhanh ch.óng lướt qua mấy học sinh mặt mày tái mét, qua Quý Phong Lâm đang che chở Giang Miên thật c.h.ặ.t, rồi dừng lại trên con quái vật mắt ghê rợn ngoài hành lang.
Nhất Tiếu Hồng Trần
Thật kỳ lạ, ngay khi cô xuất hiện, quái vật mắt lập tức ngừng gào thét phẫn nộ, toàn thân như bị đóng băng, chỉ còn con mắt là vẫn đảo qua đảo lại.
Nhìn thấy nó, chủ nhiệm lớp lộ vẻ tức giận.
“Nhà trường đã có quy định, không được phép gây rối trật tự khuôn viên, càng không được làm tổn thương học sinh.”
Cô trầm giọng nói: “Mi đã vi phạm quy tắc.”
Vừa dứt lời, trong hành lang vang lên một tiếng vo ve khe khẽ.
Âm thanh kéo dài, tựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5240810/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.