Cái đầu của giáo viên Toán lăn lông lốc xuống đất, giữa những tiếng thét ch.ói tai nối tiếp nhau của đám quái vật, dính đầy bùn đất dơ bẩn.
Từ dáng vẻ đắc ý ngạo mạn cách đó không lâu, đến lúc hoàn toàn tắt thở ngay lúc này, tổng cộng còn chưa đến một phút.
663 im lặng.
Không bùng nổ trong im lặng, thì sẽ diệt vong trong im lặng.
Vài giây trôi qua, hệ thống giám sát 663 giậm mạnh chân, trong giọng nói lộ ra mấy phần tức tối bực bội.
[Cô… cô làm cái gì vậy hả! Cô rốt cuộc đã làm những gì thế này!]
Nó tức đến mức gần như không nói nên lời, chiếc váy dài trắng muốt không ngừng lay động: [Quá đáng lắm rồi, quá đáng lắm rồi! Bạch Dạ của tôi…!]
663 không hiểu.
Trước đó, việc Bạch Sương Hành một mình g.i.ế.c c.h.ế.t giáo viên Ngữ văn đã khiến nó xoay như chong ch.óng, vậy mà bây giờ, chuyện tương tự lại xảy ra ngay trong tiết Toán——
Một người khiêu chiến bình thường chẳng phải nên run rẩy sợ hãi, cẩn trọng từng li từng tí, dốc sức lấy lòng bốn con quái vật kia sao? Chỉ cần không bị ăn thịt là vạn sự đại cát rồi mà? Sao lại có người dám chĩa mũi nhọn thẳng vào giáo viên Toán - kẻ đứng sau màn điều khiển chứ! Còn cái gì mà “thay thế giám đốc sở thú”… đây là chuyện một kẻ chăn nuôi bé tí như cô nên nghĩ tới sao?!
Bạch Sương Hành nhìn thân thể đổ rạp dưới đất, khẽ nhướng mày: “Cô tức rồi à?”
663: ……
Đây là đang mỉa mai đúng không.
Cô ta nhất định đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5240808/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.