Sau khi giáo viên chủ nhiệm biến mất không một dấu vết, cả lớp học lập tức rối loạn như ong vỡ tổ.
“Chuyện gì vậy?!”
Có người muốn mở cửa sổ kính để nhìn ra bên ngoài, nhưng phát hiện ra cửa sổ dường như đã hòa làm một với không gian, dù dùng bao nhiêu sức cũng không nhúc nhích.
“Vừa nãy… cô Tần biến mất ngay trên bục giảng sao?!”
“Thời tiết bên ngoài bị sao thế này? Cái—cái này—”
“Chuông vừa reo xong thì bên ngoài đã biến thành bộ dạng quái dị như vậy… chuyện này người bình thường không thể làm được đâu nhỉ? Đây là hiện tượng linh dị sao?”
“Cô Tần bị điên rồi, mau đi báo cho giáo vụ hoặc hiệu trưởng thôi!”
Bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm. Bầu trời ngoài cửa sổ đã hóa thành màu đỏ sẫm, cuộn trào như m.á.u, khiến người ta khó thở.
Bạch Sương Hành cúi đầu nhìn bảng nội quy trường học trên bàn, trong lòng dâng lên chút nghi hoặc.
Số lượng nội quy không nhiều, nhìn qua cũng không quá khó. Chỉ cần cẩn thận một chút, có lẽ đều có thể tránh được.
Nhưng đây là phó bản độ khó trung cấp, còn nguy hiểm hơn cả "Ác Quỷ Sắp Lên Màn'—thật sự lại đơn giản như vậy sao? Đúng lúc cô còn đang suy nghĩ, bên tai bỗng vang lên một đoạn nhạc kéo dài, ch.ói tai. Theo âm thanh nhìn sang, đó là chiếc loa phát thanh cạnh bảng đen.
[Đinh đinh đang! Đến giờ học rồi, mời các em học sinh nhanh ch.óng trở về chỗ ngồi, chuẩn bị vào học.]
[Qua kiểm tra, chủ đề học tập của lớp 11 (1) tiết này là:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5238502/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.