Sau khi lập quốc không được thành tinh, trong phim ma, nhất định không thể xuất hiện quỷ quái thật sự.
Vậy những sự kiện linh dị mà nhân vật chính tận mắt thấy là gì? Không, đó không phải linh dị—hoặc là ảo giác, hoặc là có người giả thần giả quỷ.
[C… cô đang đùa à?]
056 chỉ cảm thấy hoang đường đến cực điểm.
[Nếu quỷ hồn không tồn tại, cô giải thích mọi thứ đã thấy thế nào?]
“Có rất nhiều lý do.” Bạch Sương Hành nghĩ ngợi: “Cậu còn nhớ không, lúc mới tới, chúng ta ngửi thấy mùi hương rất nồng trong phòng của Bách Lý? Nếu loại hương đó có thể khiến người ta sinh ảo giác, thì cả tòa nhà cùng trúng chiêu, chẳng phải rất hợp lý sao?”
056: …
Hợp lý cái quỷ gì! Đó chỉ là hương bình thường thôi được không! Khán giả làm sao chấp nhận được kiểu diễn biến này chứ!
“Ừm…”
Văn Sở Sở sờ cằm: “Lập luận c.h.ặ.t chẽ, tôi bị thuyết phục rồi.”
“Hơn nữa còn dùng thủ pháp trước sau hô ứng, khán giả chắc chắn không ngờ, ngay từ đầu phim đã cài một plot twist lớn như vậy.”
Từ Thanh Xuyên nhiệt tình phụ họa: “Hay lắm!”
056: …
Các người bắt tay nhau lừa người đấy à?!
[Khoan khoan khoan!]
Nó vội cắt ngang:
[Vậy còn Tống Thần Lộ thì sao? Cô bé đâu có ngửi hương, chẳng phải cũng thấy bà nội mình sao?]
“Cái này còn dễ giải thích hơn.” Bạch Sương Hành nói: “Bác sĩ tâm lý chẳng phải đã nói rồi sao? Quan hệ giữa cô bé và bà nội thân thiết nhất. Sau khi bà nội qua đời, vì quá đau buồn, Tống Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5228588/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.