Trong toàn bộ bộ phim này, thực ra tồn tại hai tuyến cốt truyện—một sáng, một tối.
Tuyến sáng là Bách Lý vì nuôi tiểu quỷ mà hành hạ Giang Miên đến c.h.ế.t, cuối cùng tự chuốc lấy đại họa.
Còn tuyến tối, không được miêu tả chi tiết, là câu chuyện của một cô bé bình thường và bà nội của mình.
Tống Thần Lộ vì tà thuật mà mắc bệnh lạ. Bà nội vì quá nôn nóng cầu y, trên đường đi lấy t.h.u.ố.c gặp t.a.i n.ạ.n qua đời. Từ đó, linh hồn bà vẫn trú ngụ trong con thỏ bông.
Đó là con thỏ năm xưa, chính tay bà khâu cho cô bé.
Khi còn sống, trong cuộc đời nghèo khó, bà đã dốc sức tạo cho cháu gái một mảnh đất bình yên; Giờ đây âm dương cách biệt, dù c.h.ế.t rồi không còn thân xác, dù phải chịu phản phệ mà tan nát, bà nội vẫn nhất định sẽ bảo vệ cô bé.
Đây là mảnh ghép cuối cùng của câu chuyện, cũng là cơ hội để họ thoát khỏi cái c.h.ế.t.
Giọng hệ thống vang lên trong trẻo.
[Đang kết toán phần thưởng nhiệm vụ nhánh—]
[“Một Con Đường Sống”.]
“Bà nội nói…”
Tống Thần Lộ cúi đầu, giơ tay phải, cố gắng bịt chỗ bông trong con thỏ bị rò ra: “Đi sang trái trước.”
Trong suốt một thời gian rất dài, chưa từng có ai tin rằng cô bé thật sự có thể nhìn thấy bà nội đã mất.
Họ nói cô bé vì quá nhớ nhung mà sinh bệnh tâm lý. Nhưng Bạch Sương Hành biết, cô bé thực sự đã nhìn thấy. Ở bên cạnh cô bé, hoặc trong đôi mắt đen của con thỏ kia—quả thực có một linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5228582/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.