Quý Nam Tư trả lời thẳng thừng: "Chỉ là một người lính vừa mới xuất ngũ. "
Triệu Tây Bối kinh ngạc nhìn Quý Nam Tư, cô thực sự có thể nhìn thấy bóng dáng của một người lính trên người anh ta, dáng người thon dài cho dù đứng hay ngồi đều vô cùng thẳng tắp, đoan chính.
Trong lời nói của Triệu Minh Đức có sự khinh bỉ, "Một người lính mới xuất ngũ, hắn là không có nhiều tiền. "
Quý Nam Tư hơi hơi nhướng mày, cũng không nói một lời.
.
Ngược lại, Triệu Tây Bối nhanh chóng bảo vệ hắn ta nói: "Thì sao? Chỉ cần tôi thích là được. "
Nhìn thấy vẻ mặt thất thần của họ, Triệu Tây Bối vòng tay ôm lấy Quý Nam Tư và tiếp tục nói: "Mặc dù tôi không định cầu xin sự chúc phúc của các người nhưng tôi không muốn các người lại đến làm phiền tôi và mẹ. "
Vẫn luôn bàng quang Quý Nam Tư đối diện với ánh mắt của Triệu Tây Bối, đôi mắt đen và sâu thẳm nhìn thẳng vào Triệu Tây Bối, như thể hắn ta đã nhìn thấu được điều gì, lại đang thăm dò điều gì.
Triệu Tây Bối sững người một lúc, nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Triệu Minh Đức nhìn sự tương tác tràn ngập ái muội của hai người, sắc mặt âm trầm quát lớn: "Hồ nháo! Chuyện kết hôn sao có thể nói kết là kết? Sao ngươi có thể không có giáo dưỡng như vậy?"
Lâm Nhã Như ở một bên không khỏi châm chọc nói: “Rốt cuộc là một đứa trẻ được nuôi dưỡng bởi một người phụ nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-1-nam-ong-xa-tong-tai-muon-gia-han/2630672/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.