Doãn Bạch Xu là một họa sĩ tự do, thường sẽ đi khắp thế giới để sưu tầm phong cảnh ở một năm trước, cô gặp nạn khi vào rừng rậm để sưu tầm phong cảnh và được Quý Đông Thăng đang thực hiện nhiệm vụ ở gần đó cứu. Cô đối với Quý Đông Thăng nhất kiến chung tình, nhưng hai người sau lại xảy ra hiểu lầm, cô ấy chán nản quay lại đây và mở quán cà phê này một mình.
Triệu Tây Bối đã được tuyển dụng ở đây vào tuần trước với tư cách là một nghệ sĩ piano. Mặc dù Triệu Tây Bối không phải là một nghệ sĩ chuyên nghiệp nhưng Triệu Tây Bối có một khí chất biểu diễn mà Doãn Bạch Xu chưa từng thấy trước đây. Vì vậy, vào ngày phỏng vấn, Triệu Tây Bối chỉ chơi một đoạn nhạc, khiến cho Doãn Bạch Xu quyết định giữ cô ấy lại.
Những buổi biểu diễn của Triệu Tây Bối trong những đêm qua cũng không làm cô thất vọng, nhiều khách bày tỏ sự thích thú với tiếng đàn piano của Triệu Tây Bối, làm cho bọn họ cảm thấy rất thư thái.
Những vị khách đến đây để giảm bớt áp lực, trước đây khi nghệ sĩ piano không được mời, toàn bộ quán cà phê quá yên tĩnh, thậm chí có chút buồn bã, nhưng Doãn Bạch Xu không muốn cứ để như vậy cho nên vẫn luôn tuyển dụng nghệ sĩ piano, cuối cùng cũng chờ đến Triệu Tây Bối.
Nhìn Triệu Tây Bối ngồi trước đàn piano, đầu tiên là thành kính chắp tay, lẩm bẩm điều gì đó, sau đó hít một hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-1-nam-ong-xa-tong-tai-muon-gia-han/2630027/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.