Đồ Đại Ngưu nghe xong sắc mặt hơi thay đổi, thế mà nữ nhân đối diện còn đang vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm, đúng là kẻ thiếu tinh ý, thấy ánh sáng là lớn gan, tin rằng ban ngày là an toàn. Chả trách ban đầu trời tuyết lớn dám một mình chạy đến nhà tỷ tỷ. Sáu năm gả vào Trần gia đã kìm hãm nàng, vì ít tiếp xúc với người và sự việc, tư tưởng của nàng dường như bị đứt đoạn, cách đối nhân xử thế vẫn còn sót lại bóng dáng của tuổi mười mấy, chỉ nghĩ rằng mình lùi lại là an toàn rồi, kẻ ác sẽ tiến công đấy, đồ ngốc.
Nhưng hắn lại thích cái vẻ khôn khéo mà thỉnh thoảng lại khờ dại này của nàng, có đầu óc có can đảm, dù có chỗ không chu toàn thì hắn bù vào là được. Không cần phải nhắc nhở nàng mọi chuyện, tránh cho nàng lo lắng, đợi thêm hai ba năm nữa, nàng giao tiếp với nhiều người hơn, làm việc tự nhiên sẽ chu toàn hơn.
Cái vẻ ngốc nghếch hiện tại này thật đáng quý biết bao.
Nam nhân không lộ vẻ gì chuyển đề tài: "Mấy ngày nay ta không thể đến được, nhà đang phải trồng cây khoai lang, có thuê người làm giúp, ta phải theo xuống đồng trông chừng, còn phải lo cho mấy chục con lợn ở nhà nữa."
"Vậy huynh cứ lo liệu đi, không cần đưa cơm cho ta đâu, ta tự mua cơm ăn là được, huynh có việc thì báo cho ta một tiếng, ta biết rồi cũng không lo lắng huynh xảy ra chuyện gì."
"Nàng sắp thành nữ chủ nhân của Đồ gia ta rồi, giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-goa-cua-ga-chan-lon/4909060/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.