Những chuyện liên quan đến Hứa Nghiên, hắn đều khá coi trọng, đặc biệt là danh tiếng háo sắc của Hoàng Tích lan xa, nghe nàng hỏi vậy liền biết có chuyện gì đó, hắn trả lời: "Không chỉ quen, mà còn từng giao du."
"Giao du gì?" Hứa Nghiên kinh ngạc hỏi.
"Nàng nói trước chuyện nàng hỏi hắn làm gì? Hắn chọc ghẹo nàng à?"
"Ừ... cũng không hẳn, ta chỉ dựa vào cảm giác thấy hắn muốn dụ dỗ ta." Rồi nàng kể lại chuyện hôm qua và hôm nay, "Ta và Hoàng phu nhân chỉ gặp mặt hai lần, nàng ta là người khá thẳng thắn, cũng có thể là do vai trò của ta không lớn, thái độ của nàng ta đối với ta là kiểu ‘ta trả bạc cho ngươi, ngược dạy dỗ con ta cho tốt’, việc nào ra việc đó, không nói chuyện tình cảm riêng tư. Cho nên ta thấy chuyện mời ta đến nhà ăn cơm này không giống tác phong của nàng ta."
"Không sao, nàng đừng lo lắng, lão nam nhân đó không trêu chọc được đến nàng đâu." Đồ Đại Ngưu nói: "Nếu nàng làm không thuận lòng thì cứ nghỉ việc đi, sau đó có thể tìm việc khác, cũng có thể nghỉ ngơi một thời gian thêu áo cưới cho đẹp vào, nhà ta không thiếu bạc."
Sau đó, Hứa Nghiên dù có hỏi thế nào đi nữa, Đồ Đại Ngưu cũng lảng tránh, không trả lời trực tiếp, nhưng thái độ hắn tùy ý, thần sắc ung dung, Hứa Nghiên cũng tin lời hắn.
Hai ngày sau, nha hoàn bên cạnh Hoàng phu nhân đến nhà, nói là cho nghỉ nửa tháng, lòng ham chơi của lũ trẻ lại nổi lên, bảo Hứa Nghiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-goa-cua-ga-chan-lon/4909058/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.