Một hồi mưa thu khí trời hơi lạnh,các sĩ tử đi thi lục tục đến kinh. Ung Ninh Công chúa là người có tài danh cho nên người đến quý phủ nàng không phải số ít, lại có một đám sĩ tử Quốc Tử Giám thỉnh thoảng thỉnh giáo, nàng mấy ngày nay ngược lại cũng rất bận rộn. Nàng tuy bận bịu nhưng trời lại không chờ nàng,luôn tự mình đi về phía trước. Chờ nàng từ Quốc Tử Giám đi ra trời lại tí tách mưa. Phi Nhi tiến lên phủ thêm áo choàng cho nàng, nàng mới ý thức được cư nhiên là thời tiếtcuối mùa thu. Nàng đưa tay ra giọt mưa tí tách rơi vào trong tay nàng, tạo ra hình dạng bọt nước khác nhau đồng thời làm giảm đi nhiệt độ trên tay nàng. Có hàn ý từ trong tay truyền đến Chu Cẩm Hà trong lòng cảm khái, cứ như vậy mà đã trôi qua nửa năm quả thực ngày tháng thoi đưa.
Thu tay về lên xe ngựa, nàng đột nhiên nhớ tới khá lâu không thấy Tiêu Vô Định cũng không biết nàng mấy ngày nay đang bận cái gì. Có lẽ là luyện binh tập võ, Chu Cẩm Hà suy nghĩ một chút, tựa hồ chưa nghe thấy phong thanh nói nàng ấy cùng vị đại nhân nào ở trong triều giao hảo. Nàng là người lạnh nhạt như vậy người ngoài đều bị bề ngoài làm cho khϊếp sợ, nào còn dám hướng về phía nàng giao hảo đây?
Chu Cẩm Hà nhắm mắt ngồi thẳng nghĩ nhưng xe ngựa đột nhiên dừng lại, Phi Nhi vén rèm lên kiểm tra tình huống, rất nhanh liền đi vào, vén lên một bên rèm, nói: "Điện hạ, là Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-dinh-truong-an/420723/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.