(* vạc là cái đỉnh, đỉnh có 3 chân, ý chỉ thế lực 3 bên đối địch cân bằng nhau, cụm từ này xuất xứ từ Tam Quốc Chí)
“Đúng, ít nhất có thể dùng để bảo vệ cho mình!”
Lăng Tây Nhi dời tầm mắt, khuôn mặt nhỏ đen thui không nhìn ra bất kì biểu lộ gì, đôi mắt sáng ngời lại vô cùng có hồn.
“Ta sẽ bảo vệ nàng!”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên cười khẽ, khuôn mặt nhỏ đen thui cũng lặp lại lời thề.
“Nhưng mà ít nhất ta cũng phải làm gì đó cho chàng chứ… Ta không muốn nhìn thấy chàng sẽ lại vì ta mà chống lại cả vương triều Đoan Tuấn!”
Đôi mắt trong veo như trước ngước lên nhìn hắn, hơi bĩu môi, xoay người đi vào trong.
“Còn muốn vào đó nữa?”
Ánh mắt Đoan Tuấn Mạc Nhiên trở nên lạnh lẽo, không kiên nhẫn nói, duỗi tay ra, nhanh như gió cuốn mây tan kéo Tây Nhi vào trong lòng rồi xoay người đi ra ngoài.
“Này này này, thuốc nổ của ta!”
Tay chân không kiên nhẫn vùng vẫy, Lăng Tây Nhi lớn tiếng kháng nghị.
“Từ nay về sau không cho nàng bước vào phòng củi nửa bước!”
Ngang ngược nói, bước chân vẫn không chậm lại.
“Nhưng đó là thuốc nổ của ta…” Ánh mắt lưu luyến.
“Ta sẽ không để cho nàng làm những chuyện nguy hiểm này!”
“Nhưng mà ta muốn giúp ngươi! Ít nhất ta cũng phải dùng để bảo vệ mình!”
“Ta sẽ phái người bảo vệ nàng!”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng mà!”
“Chàng thật là bá đạo mà!”
“Giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-diem-vuong-phi/2781496/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.