“Gia, lại phiền toái nữa rồi!”
Long Thanh đặt một bức thư lên bàn.
“Ta không muốn nghe bất cứ lời phàn nàn nào nữa!”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng mở miệng, muốn Như Ý, cũng được, hắn đi một mình cũng được, chỉ là hắn lo cho sự an toàn của Lăng Tây Nhi
“Gia, chuẩn bị xong chưa?”
Long Thanh ngượng ngùng tay sờ sờ cái mũi, mất mặt mở miệng hỏi.
“Hừ!”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên hừ lạnh một tiếng, phảng phất như trách cứ Long Thanh hỏi những câu thừa rồi lạnh lùng xoay người đi.
“Này, bây giờ đến thời điểm ước định còn đến năm canh giờ, có phải ngươi nên nghỉ ngơi một chút không?”
Người sắt sao? Tìm hai ngày hai đêm cũng không mệt mỏi?
“Muốn nghỉ ngơi thìngươi nghỉ ngơi đi, nhiều lời vô ích!”
Hắn lạnh lùng mở miệng, đầu cũng không quay lại đi về thư phòng,về việc cứu Lăng Tây Nhi, hắn cần phải có kế hoạch chu đáo chặt chẽ.
“Quỷ hẹp hòi, cũng tại ta không bảo vệ tốt Lăng Tây Nhi, nhưng ta không có ba đầu sáu tay, vừa theo ngươi làm sao bảo vệ được cho Lăng Tây Nhi nữa!”
Long Thanh bất mãn lầm bầm, khuôn mặt đầy uất ức.
“Nhưng mà là Long tướng quân yêu cầu đi theo mà, ta nhớ kỹ là Vương gia để ngươi ở lại bảo vệ Vương phi nương nương mà!”
Một thanh âm xa xa vọng tới.
“Là ai? Là ai nói bậy sau lưng ta?”
Long Thanh xoay người, Lục Phóng ở phía sau đã sớm mất bóng dáng. Được rồi, coi như là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-diem-vuong-phi/2781472/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.