Mấy người Bát Cực Môn bịt mũi quét dọn công viên một lượt, làm việc như vậy cũng gần giống người dọn vệ sinh. Não Trần Vạn Sơn tung tóe đầy đất, mắc ói vô cùng. Quan trọng nhất là bây giờ đang buổi đêm, muốn không lưu lại chút dấu vết nào thì nhất định phải cẩn thận.
Mấy gã phải tốn rất nhiều công sức mới dọn xung quanh sạch sẽ trở lại, thời tiết tháng tám vừa oi vừa nóng, trong không khí còn một mùi máu tanh không thể xóa đi.
Gã thủ lĩnh thấy dọn đã sạch sẽ, không biết lấy từ đâu ra một bình gì đó phun từng chỗ. Gã tới bắt chuyện với Diệp Thiên Vân một câu: "Anh Diệp, mọi chuyện đều đã xử lý xong, chúng tôi rút lui trước!"
Diệp Thiên Vân gật đầu, khẽ mĩm cười nói: "Cảm ơn!"
Gã thủ lĩnh sờ sờ đầu, có chút ngượng ngùng nói: "Không có gì, chỉ là anh Diệp lần sau giết người nên nhẹ tay một chút, bằng không thật khó xử lý!" Nói xong dẫn mấy người rời đi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m
Diệp Thiên Vân ra tay luôn hung ác, gần đây hắn cũng suy nghĩ không ngừng tại sao mình lại như thế. Giết người cũng không mang đến khoái cảm cho hắn, chỉ là nếu như không giết, lần sau sẽ dẫn tới người mạnh hơn, tuần hoàn ác tính (sự việc chuyển biến liên tục ngày càng xấu) như vậy khiến hắn không thể không nặng tay, hắn thở dài.
Uy Chấn Thiên đứng ở bên cạnh, thấy người Bát Cực môn rời đi rồi mới nói: "Lần trước sau khi đấu với cậu tôi đã biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-dich-hac-quyen/1240654/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.