Cả khu AX này có khoảng ba trăm ngôi nhà được xây san sát nhau. Kiến trúc nhà ở đây cũng khác hoàn toàn với đế quốc Thiên Vị kia. Họ tạo hình ngôi nhà vô cùng vuông vắn và luôn ưu tiên về sự đối xứng. Thay vì dùng gỗ và gạch họ lại thích sử dụng đá để xây dựng hơn, nên nhìn toàn cảnh sẽ có một màu xám trắng là chủ đạo.
199, 201, …, 211. Thiên Vũ đang tiến vào ngôi nhà được đánh số 211 thì lập tức có một trận pháp ngăn trở hắn ngoài cửa. Miệng hắn mỉm cười nhẹ nhõm. “Trận pháp này là của hắn cho Tiêu Tiêu ah. Chứng tỏ hai nàng vẫn yên bình, nhưng người đâu, hai nàng có việc gì phải ra ngoài rồi sao?”
Để lại một kí hiệu trên trận pháp, Thiên Vũ xoay người chậm rãi bước tiếp trên con đường đá tiến tới hồ nước kì lạ dưới chân núi kia. Tâm trạng nặng nề của hắn vẫn chưa vơi đi phần nào, hắn bước đi một cách vô thần, chậm rãi tiến về hồ nước có màn sương mù dày đặc phía trước.
Hiện tại, nguy hiểm đã tạm qua đi, nhưng chính vì đã qua đi nên Thiên Vũ mới có thời gian để suy nghĩ lại về cuộc đời của mình. Suy nghĩ về mục đích của bản thân hắn khi sống tại dị giới này.
Một câu nói vẫn in sâu trong tâm trí hắn 14 năm nay. “Đừng bao giờ đuổi bắt Thiên.” Vậy Thiên là gì? Nghĩ ngược lại, vì sao ta phải đuổi bắt nó? Bà lão kia là ai, sao bà ta có thể ở trái đất được, nơi mà chỉ toàn con người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-danh-gioi/16691/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.