Nhóm của Thiên Vũ và nhóm Lang tộc kia tổng cộng có sáu người. Nhưng Lang Sơn kia bị mất một cánh tay dường như đã bị phế bỏ, còn tiểu cô nương Lang Ngọc Linh cũng không có sức chiến đấu cụ thể. Như vậy cả hai nhóm có gộp lại cũng chỉ có bốn người có sức chiến đấu, và còn cả hai gánh nặng phải bảo vệ kia nữa.
- Lang Đạo, ngươi cùng Ngọc Linh đi tiếp đi, không phải lo cho ta. Ta từ giờ đã tàn phế, không thể góp công sức cho Lang Tộc được nữa, dù đi theo các ngươi cũng sẽ là gánh nặng. Tất cả nhờ vào ngươi!
Lang Sơn ngồi một góc, ủ rũ nói. Hắn mất một cánh tay, lại là cánh tay thuận. Mà độ Thuần Huyết của hắn lại quá thấp không thể cuồng hóa được, đi theo đúng là trở thành gánh nặng của cả nhóm. Thiên Vũ nhíu mày, hắn tuy cũng không muốn Lang Sơn đi theo, nhưng việc nhà người khác hắn cũng không thể quản được.
- Ngươi đi làm khiên cho Ngọc Linh, ai bảo ngươi không có tác dụng. Lang Tộc chúng ta vốn không sợ chết, chỉ sợ chết một cách vô ích thôi. Ngươi ngồi đây thì giúp được gì cho chúng ta chứ?
Lang Đạo băng lãnh đáp, hắn nói đúng, nhưng ngữ điệu lại vô cùng thẳng thắn. Người không biết hắn sẽ nghĩ ẩn ẩn sau lời nói đó chính là sự coi thường tính mạng của đồng đội. Dường như Lang Đạo hắn chỉ muốn lợi dụng nốt chút hơi tàn của người đồng đội vào sinh ra tử này vậy, thật thực dụng và tàn nhẫn tới cực điểm. Chính vậy, Huyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-danh-gioi/16686/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.