- Là Bà?
Hắn bỗng dưng hỏi một câu không đầu không đuôi, đôi mắt sâu thăm thẳm đó chỉ chớp nhẹ mọt cái và một giọng nói không phân biệt nổi nam nữ cất lên:
- Đã bảy năm rồi. Kiếp trước không thành thì kiếp này bù đắp. Chàng trai trẻ, 50 ngàn lão vẫn giữ, vật đổi sao rời, thiên mệnh khó đoán, đến lúc ta trả lại cho cậu rồi…
- Thiên, lại là Thiên, Thiên là cái khỉ gió gì, sao bà dám cướp đi mạng sống của người vừa đưa tay ra giúp đỡ bà như vậy.
Đôi mắt nhíu nhỏ lại ở giữa chun chút rồi dãn ra và rung mãnh liệt, có thể tưởng tượng được bà ta vừa nhíu mày rồi lại cười lớn.
- Ngươi nghĩ ta cần giết một con giun làm cái gì?
Hắn ngẩn người, chả nhẽ bà ta không hề chủ động giết mình, chỉ là tai nạn đơn thuần? Cũng không thể khéo tới mức vậy chứ? Mệnh mình cức chó cũng vừa vừa phai phải thôi chứ?
Dường như biết Thiên Vũ nghĩ gì, bà ta lại cất tiếng:
- Nhận hay không?
Hắn đáp: “Ngu gì mà không nhận!”
- Tốt
Thiên Vũ trở lại trạng thái bình thường ngay sau đó, mẫu thân hắn vẫn nụ cười đó nhìn hắn cứ như mọi chuyện chưa bao giờ say ra. Hắn vội tới hỏi mẹ có thấy con vừa rồi đi vào tới cửa có gì khác lạ không ạ?
- Có con à. Con ngoan của mẹ vừa bước sang tuổi thứ bảy rồi. Chững chạc hơn nhiều rồi. Nhìn con trưởng thành từng ngày là mẹ sống đã đủ mãn nguyện rồi.
Thật cảm động, hắn vội vùi vào lòng mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-danh-gioi/16624/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.