Một thanh âm lạnh như băng bỗng vang lên, khi mọi người nhìn lại thì thấy hai thân ảnh nam nhân không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt, một người thân hình vạm vỡ, mái tóc xám, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng vô cảm, trên thân khoác áo choàng màu đen, người còn lại mái tóc màu đen tuyền, uốn lượn bồng bềnh, gương mặt vô cùng tuấn lãng, thân mặc áo bào màu xanh. Cả hai người điều có khí độ bất phàm, đó là một loại cường giả khí tức mà ai cũng nhận ra.
“ Tiền bối” cả hai người đi tới trước mặt Vô Danh rồi chắp tay hành lễ.
Vô Danh mỉm cười, nhìn hai người gật đầu nói: “Hai con cuối cùng cũng đã tỉnh lại, thật tốt quá”
“ Vô Danh tiền bối, vãn bối cùng Vân Sư Huynh mới vừa thức tỉnh hai ngày trước, nghe Tiếu tiền bối cho biết tiền bối đang ẩn cư tại đây nên lập tức chạy đến” người thanh niên tóc đen mỉm cười nói.
“ Ha ha... Hai vị không lẽ chính là Phong Thần Nhiếp Phong và Bất Khốc Tử Thần Bộ Kinh Vân, hai mươi năm trước từng có một trận chiến kinh thiên động địa với Hắc Phong ở Thiên Hạ Hội?” Võ Tạng Sâm thấy hình dáng và lời nói của hai người thì cười nói.
“ Các hạ đã quá lời, ta là Nhiếp Phong, đây là sư huynh của ta Bộ Kinh Vân, không biết các hạ là?” người thanh niên áo bào xanh nghe Võ Tạng Sâm nói vậy thì cười nói.
Hai mươi năm trước, sau trận chiến với Hắc Phong, cả Nhiếp Phong và Bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cuc-chuong-khong-gia/2714870/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.