Trong căn nhà khang trang cuối làng, vang lên tiếng đọc chữ non nớt của trẻ con. Hoa Tĩnh chỉ dạy một cô bé đọc từng chữ một, bắt tay cô bé nắn nót viết.
" Em mỏi quá rồi. Không viết nữa!" Cô bé thở dài đặt bút xuống bàn, nhìn Hoa Tĩnh mới cặp mắt long lanh.
" Băng Băng giỏi lắm. Em nghỉ giải lao một chút đi, chị đi rửa tay nhé."
Hoa Tĩnh được thuê mỗi ngày một tiếng dạy học cho cô bé này. Gia đình cũng coi là khá giả nhất vùng. Cô bé tiếp thu kiến thức trên lớp kém nên mẹ cô bé mới thuê Hoa Tĩnh. Đứng trước vòi nước trong sân cô cúi xuống xắn quần lên để rửa chân.
Gần đó sau cánh cửa gỗ, một cặp mắt nhìn chăm chăm vào bóng lưng cô. Cô cúi xuống mở vòi rửa chân rồi rửa tay. Bàn tay nào đó vỗ vào mông cô một phát. Hoa Tĩnh giật bắn mình chưa kịp tắt vòi, vẩy nước vào người phía sau.
Cô trợn tròn mắt, nghiến răng:" Ông La? Ông làm gì vậy?"
Người đàn ông lấy áo lau nước trên mặt, chắp tay sau lưng, mắt lướt từ trên xuống dưới Hoa Tĩnh, miệng nở nụ cười quái dị.
" Cô sao cứ phải nhảy cẫng lên, tôi đã làm gì…! Lỡ tay thôi mà. Cô trẻ trung như thế chắc cũng hiểu ý tôi. Lại đây, tôi sẽ cho cô nhiều tiền…tha hồ sung sướng phần đời còn lại haha!"
Ông ta vừa nói vừa tiến tới nắm chặt tay Hoa Tĩnh kéo vào người. Hoa Tĩnh hét lên dùng sức lực vốn có đá mạnh vào hạ bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3487523/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.