Thạch Anh học lớp 11, đầu năm học bị chuyển từ lớp thứ hai lên lớp đầu nên chẳng quen biết ai. Hàng ngày cô cứ lặng lẽ đi học rồi trở về nhà. Bạn cùng lớp tới bắt chuyện cô cũng đáp lại lịch sự. Nhưng chẳng làm thân được với ai. Ngược lại bao nhiêu là bạn nam để ý cô bé, còn bị bọn con gái trong lớp soi mói, Thạch Anh chẳng dễ dàng gì. Nhưng khí chất con gái của Thượng Âu Dật đâu thường, cô chẳng buồn đáp lại mà thờ ơ cho bọn họ tức chơi.
" Con nhỏ đó làm mặt lạnh với ai chứ! Cô phân công đi lao động chung chứ có phải bắt mỗi nó!"
" Đúng rồi đúng rồi. Người ta là bạn gái của đội trưởng đội bóng rổ mà! Nghe nói thân với cả nam thần vạn người mê mới ra trường của trường quốc tế gì đó gần đây á! Chảnh là phải."
Mấy người đó nói chuyện như là để Thạch Anh nghe được vậy. Cô đứng ngay đó lau cửa kính mà. Thạch Anh nghe thấy chứ, cô thật sự ngứa tai quá đấy. Đi qua chỗ khác lau thôi.
" A!" Thạch Anh khẽ kêu lên, tay giữ lấy eo, lông mày cau lại.
" Ô xin lỗi cậu nhé, tại mình không để ý nên mới đẩy bàn vào trúng cậu. Thông cảm."
Cô gái kia phụ trách việc kê bàn. Thấy bộ dạng cười cợt của cô gái kia với các bạn xunh quanh, cô liền biết ngay là cố ý. Thạch Anh đứng thẳng người, từ từ tiến tới gần cô gái đó. Gương mặt lạnh băng không cảm xúc của cô toả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3473816/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.