Ngồi xuống bàn ăn bà Thượng liền mắng yêu ngay:
" Mạn Mạn, dạo này con gầy lắm! Ăn nhiều vào, đấy chết thật! Không có mẹ chăm là gầy ngay!"
Thượng Âu Dật uống một ngụm canh rồi hít nhẹ vỗ vỗ tay lên vai cô:" Mẹ à, Mạn Mạn có con chăm sóc là được rồi, mẹ còn coi em ấy là con gái nhỏ của mẹ nữa à!"
Ôn Thượng giữ tay bà kịp thời trước khi bà vươn tay véo tai Thượng Âu Dật:" Con xem con đi! Con cướp con gái của mẹ! Thôi nhưng mà con dâu cũng được!"
Bà hắng giọng bảo hai người mau ăn cho nóng. Đường Ôn Mạn kể cho ông bà Thượng nghe về công việc ở tiệm bánh. Bà khen Mạn Mạn nhỏ tuổi mà giỏi làm chủ, quản lý đâu vào đó công việc của tiệm bánh Angel Love.
" Mà này hai đứa! Còn không mau kết hôn, chẳng phải đính hôn từ lâu rồi à!"
Hắn vẫn bình thản còn cô lại suýt nữa nghẹn. Ông Thượng nhìn bà Thượng rồi ra hiệu từ từ rồi tính.
Đường Ôn Mạn:" Mẹ à, con chưa sẵn sàng đâu mà, dù sao con cũng đâu có chạy mất!"
" Mẹ có nói đến cái đấy đâu, quan trọng là con còn trẻ nhưng thằng Dật nó già rồi!"
Hắn nghe đến thì sặc cơm, ho sù sụ. Đúng là cục tức này hắn nuốt không nổi với người mẹ này mà. Đả kích tuổi tác khủng khiếp thật.
" Ba cũng tán thành với mẹ con! Âu Dật 33 rồi, quá cả tuổi yêu đương rồi. Còn không mau đẩy nhanh tiến trình."
Câu nói như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3383254/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.