Nửa tiếng trước Thượng Âu Dật và Liên Ngạn cũng đã tìm được cờ đúng sát giờ.
Được tháo dây buộc tay ra Liên Ngạn xoay xoay cổ tay ngáp một cái.
Thượng Âu Dật mắt dáo dác nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Đường Ôn Mạn. Còi hết giờ đã thổi lên, các thầy cô đang kiểm số học sinh thì Thượng Âu Dật chen lời cô giáo chủ nhiệm lớp cô.
" Thưa cô giáo! Bạn Đường Ôn Mạn và bạn Liên Thiên Kiều đã có tên ở trong sổ chưa ạ!"
Cô giáo mở sổ kiểm tra thì lắc đầu. Hắn nhìn quanh rồi mở điện thoại ra tra định vị của cô. Cái vòng cổ hình bông tuyết nhỏ của cô là món quà hắn tặng sinh nhật thứ 10, hắn có cài định vị vào trong.
Vừa thấy hắn cầm đèn pin chạy đi Liên Ngạn lập tức cũng cầm đèn chạy theo ngay phía sau.
Lúc này chỗ của hai cô gái, Đường Ôn Mạn đau đến toát mồ hôi hột, thấm ướt áo. Cô mếu máo cắn răng tìm cách đưa chân ra.
Liên Thiên Kiều leo lên rồi lại bị trượt xuống. Người cô gái cũng toát mồ hôi không kém Đường Ôn Mạn. Đến nỗi chiếc áo trắng của cô gái đầy những vết xước vết bẩn.
Liên Thiên Kiều tức phát khóc cô đá mạnh vào thân cây rồi hét lên.
" A! Tức quá huhuuhuh!! Đường Ôn Mạn cố lên, tôi không bỏ cuộc đâu!"
Thấy cô bạn ở dưới bị bức đến bật khóc, Đường Ôn Mạn cũng không kìm được mà khóc theo. Chân cô đau quá, ai cứu cô đi chứ!
Đang ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/2729834/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.