122 】 Suy nghĩ của quận chúa
Ta đã nói ta sẽ hận ngươi cả đời.
Nhưng cả đời thật sự quá dài.
【 123 】Suy nghĩ của sư phụ
Không thể tưởng được đứa nhỏ này có thể vì quận chúa, làm đến nước này. Vào buổi tối trước khi chuẩn bị rời khỏi, A Thành đã tới tìm ta, nàng muốn ta giúp viết một phong thơ, để giao cho Thành phu nhân đang ở Tự miếu của Tam Thất.
"Ngài hãy viết rằng..." Nàng nhìn ta, nét mặt vô cùng bình đạm, "Lúc trước ngài không có đổi hai đứa bé lại theo lời của nàng. Ngài trực tiếp đưa nhi đồng nàng đã sinh hạ giao cho Vương gia, còn ta, chính là đứa trẻ cô nhi nhặt được."
Ta nghe xong, lời nào cũng không thốt được.
Lúc đầu, tín của Tấn vương gia đưa tới muốn chúng ta đi đến Ký Châu, dù mặt ngoài là nói giúp hắn xem bệnh, thực tế chính là muốn giáp mặt ta nói chuyện của A Thành. Ta biết, chuyện này không thể tiếp tục kéo nữa. Nhưng lại không nghĩ tới, A Thành mang theo quận chúa từ kinh thành cũng tới Ký Châu. Khi gặp các nàng, trong lòng ta chỉ còn lại nghi hoặc, nghi hoặc Vương gia sẽ dùng trăm phương ngàn kế nào bức bách A Thành rời đi Tấn Ngưng. Nhất định phải như vậy sao? Không nói đến việc hai nàng đều là nữ tử, nhưng mấy ngày qua ta nhìn và cảm nhận được -- Cảm nhận được tình cảm của cả hai là chân thành.
A Thành từ nhỏ là một nhi đồng biệt khuất, có tâm sự gì cũng chẳng dễ dàng nói ra. Ta để cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109951/chuong-122.html