119 】
Dù cho đã trải qua hơn mười ngày liên tục bôn ba, Tấn Ngưng vẫn như cũ rời giường sớm, thay ta chuẩn bị hành trang. Đến khi ta tỉnh dậy, liền cảm thấy hốt hoảng khi nhìn thấy Tấn Ngưng đang ngồi ở bên cạnh bàn, giúp ta sắp xếp lại từng bộ quần áo mang theo trên xe ngựa. Trong khoảng khắc này, ta cảm tưởng mình vẫn như đang ở quận mã phủ, một năm vẫn chưa có qua đi, quận chúa vẫn giống như trước giúp ta chuẩn bị hành lý xuất hành, và ta chỉ là ngẫu nhiên ra ngoài du ngoạn mà thôi.
"Dậy rồi?" Tấn Ngưng không quay đầu, nàng đang kết lại bao bố trên bàn, "Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong rồi, mau đổi quần áo, đi dùng bữa sáng thôi."
Giống như hết thảy đều không thay đổi.
Ta đã đem lời nói dối của mình nói cho Vương gia cùng sư phụ, để tránh cho bọn hắn lộ ra chân tướng. Nhìn Tấn Ngưng chẳng hay biết gì còn giúp ta thu thập hành lý, ta cảm thấy mình thật tàn nhẫn. Nhưng đồng thời cũng sợ hãi rằng, nếu ta nói cùng quận chúa vài câu, sẽ không nhịn được mà tuôn rơi lệ, vì vậy chẳng còn cách nào ngoài luôn làm bộ như xa cách nàng. Nhưng không biết tại sao, hôm nay Tấn Ngưng lại cực kỳ kiên nhẫn, dù thấy thái độ của ta khác thường, bộ dạng không hề có ý muốn cùng nàng nói chuyện, nàng cũng không mở lời chọc ta tán gẫu, mà chỉ là luôn cố chấp theo sát bên cạnh ta, ta đi đến đâu nàng, đi đến đó. Giống như chiếc gối bông mềm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109948/chuong-119.html