【 111 】
Ta cả ngày đều không ở bên quận chúa, cực kỳ sợ hãi nàng sẽ tức giận ta. Nhưng ở thời khắc Tấn Ngưng ôm chặt lấy mình, tâm ta cuối cùng đã bình yên lại.
"Ngưng nhi." Ta ôm quận chúa, nhẹ nhàng vỗ về trên lưng, cười nói, "Trên người của ta thật sự rất bẩn, đều là bùn."
Như thế không tốt, cả hai sẽ bẩn mất thôi.
Nàng lại chẳng chút để tâm, vẫn như cũ gắt gao ôm lấy, càng không an phận đem đầu chôn trên vai ta. Cảm thấy được nước mắt của nàng đang chậm rãi thấm ướt áo bào, ta lại càng không biết phải làm sao cả. Qua một lúc lâu, sau khi đã yên tĩnh lại quận chúa rốt cục ngẩng đầu, ở bên tai ta khẽ nói: "Ngươi thật sự là một tên đáng ghét đại, đại, đại, đại hỗn đản."
Ta sửng sốt, hơn nửa ngày mới kịp phản ứng, lập tức khẩn trương hỏi: "Ngươi, ngươi không thích?"
Đại não tức thì trống rỗng, chẳng lẽ cả ngày nay ta vất vả, mà bây giờ tất cả đều uổng phí sao?!
Tấn Ngưng đột nhiên giãy khỏi ngực ta, trừng mắt liếc ta một cái, sau đó xoay người, ngẩng đầu nhìn đám đom đóm đang bay lượn kia, không thèm quan tâm ta nữa.
Sinh khí?!
Ta vội đi đến sau nàng, khẩn trương nói: "Ngươi không thích không sao, ta còn chuẩn bị một cái hoa quế cao rất lớn..."
Nhất định phải khiến ngươi ăn đến hài lòng mới thôi!
Quận chúa vẫn không phản ứng gì, nàng chỉ quay lưng về phía ta, vươn tay phải, muốn đụng vào những đốm sáng bay lượn trên không.
"Ngưng nhi, ta..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109941/chuong-111.html