【 102 】 Suy nghĩ của Nhị sư huynh
Ta cuối cùng đã hiểu.
Vì cái gì sư phụ lại ngăn cản A Thành sư muội giả thành thân cùng quận chúa.
Vì cái gì sư phụ lại cả ngày than thở, ăn năn --
Hết thảy ta đều biết.
Điều này không thể trách ta, chỉ trách sư phụ luôn luôn tằn tiện không chịu chi tiền sửa hảo lỗ thủng trên tường. Vốn định đi ngủ, chỉ vì cái lỗ hổng đó mà ta nghe được rõ ràng, tất cả mọi chuyện sư phụ nói cùng A Thành sư muội bên phòng cách vách. Giọng nói sư phụ cuối cùng bình phục, hắn liền gọi A Thành sư muội tới phòng ngủ, nói có chuyện quan trọng cần đàm. Ta tự giác trở về phòng ngủ, chẳng hề muốn bát quái (tám chuyện) chuyện giữa sư phụ cùng A Thành sư muội. Mọi người cũng biết, ta từ xưa đến nay vốn cũng chẳng phải là người bát quái. Nhưng phòng ngủ sư phụ lại vừa lúc nằm ngay bên cạnh phòng ta, và bức tường giữa hai bên lại vừa lúc có một lỗ hổng, mà sư phụ chẳng chịu bỏ tiền ra để đắp lại... Vì vậy, ta cuối cùng điều gì -- cũng biết.
Sư phụ là một kẻ nói dối siêu cấp vô địch.
Chuyện kể rằng cũng vào một đêm sấm chớp mười chín năm trước, A Thành sư muội không phải được sư phụ nhặt về nuôi dưỡng, mà là ở y quán sinh ra.
Thành phu nhân, cũng chính là mẫu thân A Thành sư muội, là một vị ca cơ nổi danh. Không chỉ có dáng người đẹp, mà còn là một tay hảo cầm. Hai mươi năm trước, Tấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109932/chuong-102.html