【 99 】
Sau khi gảy xong thủ khúc, quận chúa ngẩng đầu nhìn về phía ta.
Bởi vì trước mặt có Tề lão tướng quân, ta không dám phản ứng quá rõ ràng, chỉ dè dặt cười cười.
Thời gian tiếp đó, quận chúa vẫn chẳng chịu ăn gì, chỉ có sắc mặt ngày càng hồng hơn, luôn luôn cầm tay ta hỏi han chuyện trò, thật sự coi Tề lão tướng quân như người vô hình. Ta tùy tiện ứng phó với những hành động của quận chúa khi say rượu, nhưng trong lòng thì cảm thấy ngày càng không yên. Chắc chắn, chúng ta vẫn phải mau mau rút lui.
"Tề đại nhân." Ta nói, "Quận chúa có vẻ rất say rồi, ta thấy, hôm nay chúng ta trước nên..."
"Hảo, hôm nay tới đây đi." Tề lão tướng quân nhìn nhìn quận chúa, "Hôm nay quả thật là Ngưng nhi... Say... Nguyệt Nhi!" Hắn đột nhiên phân phó, "Ngươi trước đỡ quận chúa đưa lên xe ngựa, quận mã lưu lại, ta có vài lời muốn nói cùng hắn." Nói cùng ta? Quả nhiên, vừa nãy thấy ta cùng Tấn Ngưng, đích thật là nghi ngờ rồi. Trong lòng ta không khỏi bắt đầu suy nghĩ, phải ứng phó với lão nhân này thế nào đây.
Nghe được Tề lão tướng quân phân phó, Nguyệt Nhi sửng sốt, quay đầu nhìn ta, sau đó gật đầu tuân mệnh.
"Phải về?" Tấn Ngưng nhìn Nguyệt Nhi đang bước lại đỡ nàng, liền hỏi.
Nàng tuyệt đối là say.
"Vâng, ngài trước đi theo ta, Tề đại nhân và quận mã gia cần trò chuyện." Nguyệt Nhi thấp giọng nói bên tai Tấn Ngưng.
"Nói chuyện? Nói cái gì?" Tấn Ngưng ngẩng đầu, nhìn nhìn ta, rồi lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109929/chuong-99.html