92 】
Cởi bỏ vạt áo của mình, cũng không thoát xuống ngoại bào, ta mở vạt áo rộng ra. Quả nhiên, ở phía dưới giữa hai xương quai xanh, xuất hiện một vết đỏ, rất rõ ràng là nơi vừa bị đầu kiếm chạm vào. Miệng vết thương đích thực không sâu, có lẽ chỉ là cắt lên da thịt, rất mảnh và nhỏ, miệng khép lại cũng sẽ thật mau.
"Xem đi, không có việc gì, nhiều lắm chỉ là thêm tiểu vết sẹo, vậy giờ là hai mươi vết, mỹ mãn." Ta nói giỡn.
Quận chúa trừng mắt liếc nhìn ta, rồi tiến đến gần, khom thân thể xuống, nhíu mi nhìn nhìn, đến khi cảm thấy thương thế đích thực không nặng, sắc mặt nàng mới yên tĩnh trở lại. Lúc này, quận chúa đã khôi phục lại bản tính ôn nhu bình thường, đối với ta nói: "Trước mặc hảo y phục, đừng để lạnh, ngồi lên giường đi." Nói rồi xoay người đi tới hướng tủ gỗ, lấy ra chiếc rương bình thường ta vẫn mang ra ngoài chẩn y.
Sau khi mở rương ra đặt ở trên bàn, Tấn Ngưng đi tới bên cửa, nhẹ giọng hướng phía ngoài hô: "Nguyệt Nhi?"
"Vâng." Quả nhiên, Nguyệt Nhi luôn luôn ở ngoài cửa đợi lệnh.
"Đi mang chậu nước ấm đến đây." Tấn Ngưng phân phó.
"Vâng, quận chúa." Nguyệt Nhi vội đáp lời.
Quận chúa quay lại, ngồi xuống gần bên ta, hỏi: "Chỉ có một vết thương này? Hay còn những nơi khác?"
Ta cười: "Ngưng nhi, ngươi không thấy sao, kiếm chỉ chạm đến nơi này của ta, những nơi khác không có việc gì."
"Không có việc gì? Vừa mới trong cung ngươi cũng nói không có việc gì, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109923/chuong-92.html