【 88 】
"Nguyệt Nhi." Tấn Ngưng hoàn toàn coi thường "Ánh mắt ra hiệu" của ta, quay đầu phân phó Nguyệt Nhi, "Ngươi trước tiên đưa Phùng lão thái cùng Phùng cô nương dạo quanh quận mã phủ, bữa tối chuẩn bị thêm vài đồ ăn, đêm nay Phùng lão thái và Phùng cô nương sẽ dùng cơm cùng chúng ta."
"...Vâng." Nét mặt Nguyệt Nhi tràn đầy nghi vấn, nhưng nàng cũng như ta không dám nhiều lời, chỉ vội đưa Phùng lão thái cùng Phùng cô nương ly khai khỏi viện tử.
Nhìn bóng lưng ba người rời đi, ta nhỏ giọng hỏi người bên cạnh: "Ngưng nhi, ngươi đây là định thế nào a?"
"Phu quân, ngài khẩn trương cái gì?" Tấn Ngưng ngọt ngào cười, thân thể mềm mại nhu chuyển, bước sâu vào phía nội viện.
Toàn thân khẽ run rẩy, nhưng chẳng dám chậm trễ, ta cúi đầu theo sát phía sau nàng.
Mùa đông, cây cảnh không như mùa xuân có trăm hoa đua nở, trong viện mọi cây đều là trụi lủi, buồn tẻ vô cùng.
Thứ duy nhất trong viện tử này khiến cho lòng ta say mê nhìn ngắm, chỉ có giai nhân không xa trước mặt mà thôi. Nàng hôm nay mặc trên mình một áo cẩm bào trắng nhạt, so với bình thường tố sắc xiêm y còn kiều mị hơn vài phần. Trường bào chấm đất, nhưng Tấn Ngưng chẳng hề để ý, từng bước chậm rãi đi về phía trước. Bởi đã thành thân, mái tóc dài xõa thẳng trước kia của mỗi ngày đều được nàng quấn lên cao cao, lộ ra cổ nhỏ dài trắng nõn, so với xưa tự nhiên quyến rũ hơn nhiều. Giơ tay nhấc chân cũng tao nhã thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109919/chuong-88.html