【 86 】
Mỏi mệt lan truyền khắp thân thể từ chân lên đến đỉnh đầu, khẽ xoay trở người, ta cảm giác chính mình tựa như phế vật. Cái gì mà thề son sắt sẽ không rời khỏi, cái gì mà tự cho vĩ đại dùng tánh mạng để bảo hộ nàng, nhưng sự thật, ta chỉ là một tên rối gỗ chờ chết. Không hiểu vì sao mọi việc lại trở thành như vậy, điều này chắc chắn không phải cái ta muốn, cũng chẳng phải của Tấn Ngưng.
Chính là, ta thì có thể làm gì chứ?
Chưa kịp bước chân ra khỏi cửa, một gia đinh đã vội vàng chạy đến trước mặt ta, khom người nói: "Quận mã gia, ở cổng có một nữ tử nói nàng có việc gấp tìm ngài."
"Nữ tử?" Ta sửng sốt, "... Tìm ta?" Vào lúc đêm khuya thế này.
"Nô tài cũng đã nói với nàng rằng trễ như vậy, mời nàng sáng mai lại đến, nhưng nàng không ứng, nói là có việc gấp..." Gia đinh kia giải thích.
"Dẫn ta đi gặp nàng." Ta nói, sau đó cùng hắn vội vàng hướng cửa đi đến.
Hôm nay nhất định là ngày không được tắm.
Vừa tới cửa, đã thấy một nữ tử dáng hơi gầy, ngũ quan thanh tú đứng tựa bên cột cửa, nhìn thấy ta, nàng liền vội vã chạy lại gần.
"Ngươi là..." Không chờ ta nói hết, nàng quỳ rạp xuống trước mặt ta, nghẹn ngào nói: "Đại nhân, van ngài cứu lão nương ta, cứu lão nương ta..."
"Đừng quỳ đừng quỳ." Ta vội nâng nàng dậy, "Có chuyện gì hảo hảo nói, đừng quỳ." Lúc này ta mới nhìn rõ khuôn mặt nàng, rất quen mắt, dường như đã gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109917/chuong-86.html