【 73 】
"Tiểu Long đệ, ta đi trước tìm Tần Cầm cô nương. Chúng ta tạm thời cáo biệt." Hùng Thập Đại hai tay ôm quyền nói.
"Nhanh như vậy?" Ta sửng sốt, "Không vào đi y quán ngồi một chút sao?" Ta chỉ chỉ vào y quán đã bị vây quanh bởi biển người, ách... Còn ngồi một chút, giờ chen chúc vào được cũng là một vấn đề.
Hùng Thập Đại lắc đầu, hiếm thấy hắn không nguyện ý cùng ta quấn quýt: "Không được, nếu Tần Cầm cô nương đúng là ở gần đây, ta muốn trước khi trời tối phải tìm được nàng." Giờ với hắn mà nói, tìm được Tần Cầm cô nương mới là trọng yếu nhất. Nhìn bộ dạng hắn hơi vẻ tiền tụy, ta cũng không đành lòng để hắn cùng ta chen nhau vào biển người kia.
Chỉ mong hắn có thể sớm tìm thấy Tần Cầm cô nương.
Khoát tay áo, vội vàng cùng Hùng Thập Đại cáo biệt, ta quay đầu lại nhìn y quán.
Chẳng lẽ, Vương gia cùng quận chúa thật sự đến y quán sao. Xem tình hình này thì hẳn là đúng.
Một phần muốn quay đầu rời đi, chờ đợi mấy ngày sau trở về. Lại một phần muốn ngay lập tức xuyên qua đám người, nhìn thấy người kia ta muốn gặp nhất. Nhưng ta biết, vốn có những việc không thể thay đổi, việc giữa ta và Tấn Ngưng vốn chính là chẳng thể đổi thay. Vậy ta còn trốn tránh cái gì chứ.
Chính là, dù có chen chúc cũng không thể vào được a.
Nhìn y quán dù gần ngay trước mắt nhưng chẳng cách nào tiếp cận, linh quang ta chợt lóe.
Ta biết trong một góc khuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109905/chuong-73.html