ON
【 70 】
Bạch Đái lão nhân cuối cùng từ buồng trong bước ra.
Trên tay hắn cầm một dải băng.
Trên tay hắn cầm băng -- bởi vì một vết thương nhỏ ngắn ngay cả nhìn kỹ cũng nhận không ra! Bạch Đái lão nhân đem băng đặt lên bàn, lại lấy ra một chiếc bình nhỏ, đối nữ nhân điên nói : "Cô nương, xin vươn tay ra, để lão phu trước giúp ngươi tiêu độc. Nếu miệng vết thương bị nhiễm sẽ không hay." Là có bao nhiêu không ổn? Bị nhiễm thì có cần phải cắt tay không??!
"Làm phiền." Nữ nhân điên mặt không thay đổi sắc, nhẹ giọng đáp rồi kéo ống tay lên, đặt trên bàn để lộ ra tiểu tiểu tiểu nho nhỏ vết thương. Bạch Đái lão nhân giống như giúp người trọng thương đồ thuốc, cực kỳ cẩn thận, còn thỉnh thoảng hỏi nữ nhân điên có đau hay không.
Ta co rúm khóe miệng, thật sự chịu không nổi. Vì thế đưa mắt trộm nhìn Tần Cầm cô nương ra hiệu, ý bảo nàng tìm phương pháp thoát thân.
"Ách, Bạch đại phu." Ta cố ý ho khan hai tiếng, "Thật không muốn quấy rầy ngài, ta cùng Tần Cầm cô nương còn phải đi..."
"Đi nơi đâu? Cơm nước xong hãy đi a!" Bạch Đái lão nhân ngước mắt lên vội hỏi.
Còn cơm nước, đừng nói giỡn, ta vội thoái thác: "Có việc gấp ~ thực có việc gấp, ta còn phải nhờ nữ nhi ngài, Diệp Nhi cô nương dẫn đường cho ta." Nói xong thân mình bắt đầu chuyển hướng ra cửa, ngài cứ từ tốn đồ thuốc cho nữ nhân điên này đi nha ~
"Tổn thương của cô nương này còn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109902/chuong-70.html