57 】
Bọn hắn đem dây thừng của ta cởi bỏ, sau đó kéo ta sang một bên, lướt ngang qua mặt quận chúa.
Tấn Ngưng bị trói lại, nàng ngồi ngay đó tóc dài rơi rụng trên vai. Khi ta nhìn nàng, nàng cũng nhìn ta. Nước mắt trên mặt dưới ánh nến mịt mờ như ẩn như hiện, có lẽ trên mặt ta giờ cũng như vậy.
Đúng rồi, còn ánh mắt nàng.
Ta không dám nhìn kỹ hai tròng mắt ấy, kỳ thật là không nên nhìn kỹ, bởi vì chỉ cần một lần nhìn vào ta sẽ chẳng còn dũng khí tiếp tục tiến lên. Nàng nhìn ta, nhưng cũng giống như không nhìn. Là thẫn thờ, trống rỗng...cứ như vậy đong đầy hai mắt -- nàng chỉ là vô tình đem tầm mắt dừng trên người ta, mang theo nét mặt ngẩn ngơ tựa như không còn chút khí lực nào để diễn cảm.
Rất muốn hướng nàng cười cười, cho nàng một cái an ủi đơn giản. Nhưng nghĩ tới người khiến Tấn Ngưng tổn thương thành dạng này lại chính là mình, vậy thì ta rõ ràng chẳng còn tư cách nào để cười nữa.
Ta là một kẻ sói đội lốt cừu, cuối cùng đã bại lộ.
Ngăm đen nam túm cánh tay ta, buộc hai bên cổ tay dán lên trên tường, khiến cơ thể ta mở rộng.
Ta để tùy ý hắn làm, một chút cũng không phản kháng. Dù sao, tiêu điểm của bọn hắn cứ là ta là được. Khi cả người đã bị cột lên tường, Ngăm đen nam tiến sát lại gần, lấy tay khẽ vuốt xương quai xanh rồi lại đặt lên bờ vai trần trụi, làm ta một trận ghê tởm nhưng không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109889/chuong-57.html