55 】 Suy nghĩ của Nhị sư huynh
Xong đời rồi.
Hoàn toàn xong đời rồi.
A Thành sư muội nàng đã bị bắt cóc -- ngay lúc ta định liều lĩnh xông lên, túm A Thành sư muội trở lại, Hắc y nhân bịt mặt kia lại "Bá" một cái, thậm chí cả nháy mắt cũng chưa kịp, bọn hắn đã không thấy đâu. Phục hồi tinh thần lại, trước mặt ta chỉ còn lại khóm hoa quế theo gió lay động.
Người này... Khinh công thật tốt. Không đúng, bây giờ không phải là lúc cảm thán. Đều là lỗi của ta, hết thảy đều là lỗi của ta. Còn nói cái gì sẽ bảo vệ tốt A Thành sư muội, giờ thì xem đi. Sư muội nói rất đúng, ta chỉ là một tên nam nhân gà mẹ nói chuyện dai như giẻ rách mà thôi!
Ta đột nhiên có cảm giác muốn khóc. Từ nhỏ đến lớn, trừ bỏ sư phụ, A Thành sư muội chính là người luôn chỉ đường cho ta mỗi khi sai bước, so với ta cũng thật kiên cường, so với ta còn giống nam nhân hơn -- tuy rằng A Thành sư muội sẽ không thích nghe những lời này, nhưng quả thật là thế. Nàng là cô nhi, không giống ta cùng Đại sư huynh, là rời nhà đến sư phụ học nghệ, thỉnh thoảng còn có thể hồi gia (về nhà). Nhà của A Thành sư muội là y quán, và cũng chỉ có duy nhất y quán. Sở dĩ ta cảm thấy rằng nàng kiên cường, là bởi từ nhỏ đến lớn, nàng sẽ khóc vì ngã đau, sẽ khóc vì bị sư phụ phạt quỳ đến mệt lả, thậm chí có khi khóc bởi cảm động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109887/chuong-55.html