53 】
Tam Thất cùng Nhị Tứ rời đi cuộc sống cũng chẳng có bao nhiêu biến động, bởi cho dù bọn hắn vẫn đang ở lại trong chùa, trừ bỏ ba bữa cơm là thấy mặt, còn lại suốt ngày cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Nhiệm vụ "Phụ trách đưa cơm cho Phùng Kiện Nhân" ta cũng không cách nào thoái thác. Bất quá hay là, nhờ Nhất Cửu... đem Phùng Kiện Nhân kia âm thầm đi làm thịt chăng.
Phùng Kiện Nhân bởi bị nhốt trong lao vài ngày, trên mặt đã bắt đầu xuất hiện râu ria, tuy rằng một ngày vẫn cơm ba bữa, nhưng về tinh thần lại suy giảm không ít. Sau vài ngày qua lớn tiếng ồn ào, giờ hắn chỉ còn thì thào được một chút. Lần đầu khi ta đưa cơm tới, còn muốn cùng hắn giao lưu trao đổi, hỏi thăm một chút tin tức đám người kia, nhưng hắn lại dùng con mắt chẳng chút tình cảm nhìn chằm chằm ta, miệng đóng miệng mở không nói lên gì, ta đành bỏ cuộc.
Hôm nay sau khi hoàn thành nhiệm vụ đưa cơm, mới vừa ra khỏi vựa củi đã gặp Trần Tử Nghĩa.
"A Thành, cuối cùng cũng tìm được ngươi." Trần Tử Nghĩa hướng ta vẫy tay.
"Trần công tử tìm ta có việc?" Ta đứng yên ở cửa vựa củi.
Trần Tử Nghĩa nhìn thoáng qua thân thể ta, rồi mới nhìn ta nói: "Dược liệu ta đưa cho ngươi đều bảo (nấu) xong rồi sao?" Hắn vừa về đến, trừ bỏ tìm nương hắn, người thứ nhất hắn vội vã muốn gặp không ngờ là ta, đương nhiên mục đích chính là hi vọng ta vì hắn bảo một đống lớn thuốc bổ kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109885/chuong-53.html