Chúa - Chap 47
THÁNG BA 29, 2012 BY LIPSTON
【 47 】
Làm người điều ngu xuẩn nhất chính là phủ nhận chính mình. Ta đem mình so sánh với Trần Tử Nghĩa tựa hồ hoàn mỹ nam nhân, thế chẳng phải là hoàn toàn phủ nhận chính mình sao. Ta biết bởi vì yêu quận chúa, bản thân ta từ từ thay đổi. Chẳng còn miên man suy nghĩ đến gả cho quý tộc hoàng thân, chỉ muốn ở bên quận chúa hưởng thụ lấy từng khắc hạnh phúc cũng như thống khổ. Chẳng còn sống vô tư cho qua từng ngày, chỉ cần quận chúa một cái nhăn mày hay nở nụ cười, cũng khiến cho tâm tình ta không yên, thậm chí ta còn phát hiện mình vẫn luôn cố gắng ghi nhớ thật kỹ từng động tác dáng điệu của nàng, để sau này khi nàng không bên cạnh nữa, lại một mình ngồi nhớ nhung. Điều ta suy nghĩ được nhiều nhất bây giờ, không phải là người nào có thể cho ta một bả vai dựa, mà là quận chúa có nguyện ý tựa trên vai ta hay không, là ta thật sự.
Bất quá tất cả những điều mà ta hay suy nghĩ, chỉ trong một khắc nhìn thấy quận chúa thoáng chốc tiêu tan. Mọi chuyện đều xảy ra như thế --
Nhìn xe ngựa tuyệt trần của Trần Tử Nghĩa đi xa, ta đứng trông theo một lát, rồi quay người đi vào Tự Miếu tìm Tấn Ngưng.
Tìm không thấy, vô luận là đại sảnh, nội viện hay là phòng ngủ, theo Nguyệt Nhi nói là quận chúa đang tìm ta... nhưng ta lại tìm không thấy nàng. Chẳng lẽ thật sự đã xảy ra chuyện gì? Lòng bỗng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109879/chuong-47.html