43 】
Đại sư huynh bọn hắn rốt cục đã trở lại -- nghe đâu là thế.
Hơn nữa là giữa đêm khuya.
Bởi thế mà giờ đây ta đang yên ổn nằm trên giường thì bị sư phụ mạnh mẽ kéo ra ngoài nghênh đón bọn hắn.
"Sư phụ... Người chắc chứ, nếu bọn hắn tới, giờ phải tới rồi?" Đứng ở cửa Tự Miếu, nhìn đêm khuya đưa tay không thấy được năm ngón, ta lạnh đến mức phát run. Vừa mới mơ thấy bị sư phụ phạt quỳ cùng với kể chuyện xưa, ta đang thả hồn phiêu du rất dễ chịu, trong hiện thực liền đã bị sư phụ rống tỉnh. Giờ đây lại phải cùng sư phụ hai người đứng ở cửa Tự Miếu cùng đợi Đại sư huynh, Nhị sư huynh với Nguyệt Nhi nghe nói một chút nữa sẽ xuất hiện.
"Không có sai, Đại sư huynh của ngươi dùng bồ câu đưa tin cho ta, nói đêm nay giờ Tý sẽ tới." Sư phụ vuốt vuốt chòm râu.
Rét lạnh cũng chẳng hề ảnh hưởng đến sư phụ đạm định*, bởi không biết từ khi nào hắn đã mặc một chiếc áo bông thật dày, so sánh cùng với ta chỉ mặc mỏng y duy nhất thật là khác biệt. Xem ra lão nhân này quả thật là biết lo xa. (*:bình tĩnh)
Không muốn cùng sư phụ tranh luận việc hắn với Đại sư huynh dùng bồ câu đưa tin có tin cậy hay không, ta lạnh đến hai hàm răng chẳng ngừng đánh nhau, nói gì đến có lời nào lọt ra khỏi miệng được. Dù là giữa mùa hạ, nhưng ban đêm ở rừng sâu, cũng có thể lạnh đến mức khiến người ta nghĩ tới cái lạnh mùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109875/chuong-43.html