25 】
Buổi tối ta không ngủ được.
Cũng không phải bởi vì ra vẻ phiền não hay ngồi trầm tư suy nghĩ lại cuộc đời mình, mà là thật sự ngủ không được. Theo quận chúa nói, ta đã hôn mê ba ngày, tương đương ta đã ba ngày ngủ. Thử hỏi một người đã ngủ ba ngày, còn có thể buồn ngủ được không -- Huống hồ, vừa mới còn bị bao nhiêu tình cảm tràn ngập của quận chúa khiến cho dao động.
Ta mặc dù biết đối với một người chẳng có thân nhân như ta, lớn lên cảm tình thường có thiếu sót, nhưng ta không biết một người lại có thiếu sót được nhiều như vậy. Có thể trong nháy mắt vừa cười rồi lại im lặng, rồi từ im lặng lại khóc, sau đó lại trở lại cười. Ta thậm chí còn tưởng tượng rằng ở sát vách bên kia quận chúa có khi đang ngồi trước gương, chốc lát lại cười lại khóc..
Phát hiện mình dường như càng ngày đã càng tưởng tượng kinh khủng, ta tự nhủ với chính mình dừng suy nghĩ lại. Quận chúa là một người luôn biết kiểm soát cảm tình, một khi nàng phát tiết xong, liền sẽ khôi phục bình thường... Di, nãy giờ ta nói quận chúa không bình thường sao.
Bắt đầu thúc ép chính bản thân mình suy nghĩ cái khác, nhưng lại chẳng biết mình nên nghĩ đến cái gì. Tự nhủ tốt nhất là ra ngoài đi dạo một chút. Xuống khỏi giường mới phát hiện, ta vẫn còn đang mặc quần áo của Hắc bạch Hồ lão nhân -- Chẳng lẽ ba ngày qua ta vẫn chưa tắm rửa?! Sau khi sửng sốt vài giây, ta lại an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109855/chuong-25.html