22 】
Hai phụ tử không hề hỏi thân phận của ta cùng quận chúa, cũng không tìm hiểu quan hệ giữa hai chúng ta, điều này phần nào khiến ta nhẹ nhõm. Trên thế gian này vẫn còn có những người như vậy.
Đã tới nửa đêm, mưa cũng tạnh rồi, chính là quận chúa vẫn không hạ sốt, trán nàng nóng như lửa thiêu. Nếu cứ thế này cũng là không ổn, vì thế ta hướng hai phụ tử kia, hỏi thăm gần đây liệu có người hay nhà dân hay không cho quận chúa an tâm dưỡng bệnh. Dù sao trong sơn động cũng không thể khiến bệnh của quận chúa tốt hơn.
Hắc bạch hồ lão nhân vuốt râu nói: "Xung quanh đây đều là núi non..." Cho nên mới hỏi ngươi trong núi có người hay nhà dân không.
"Nói đến thì, hình như lúc đi hái thuốc, ta có thấy một thôn trang nhỏ..." Bạch Diệp Nhi đột nhiên nói.
"Thôn trang? Ở nơi nào?" Ta kích động hỏi, thật chỉ còn muốn nắm lấy tay nàng mà thể hiện tâm tình.
"Ngươi muốn đi ngay bây giờ sao..." Hắc bạch hồ lão nhân híp mắt nhìn ta, hoặc do con mắt quá nhỏ khiến ta không nhận biết được, "Hiện ở bên ngoài chính là đưa tay không thấy được năm ngón a."
Quyết định mặc kệ lão nhân, ta tiếp tục cùng Bạch Diệp Nhi đối thoại: "Ngươi xác định là có một thôn trang nhỏ?"
"Xác định là xác định, nhưng là..." Bạch Diệp Nhi nhíu mày, "Nếu ngươi định đi bây giờ, thì có thể sẽ lạc đường."
"Nếu không đi ngay, bệnh của nàng không có khả năng hồi phục." Ta nhìn quận chúa đang tựa đầu lên đùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109852/chuong-22.html