14 】
Dù bên ngoài trời trong nắng ấm, nhưng ta lại cảm thấy bất an. Hảo hạng mã xa như cũ vẫn an ổn tiến, cái mông của ta như cũ vẫn thật thoải mái, nhưng chính là, dù vậy nhưng vẫn cảm thấy không yên.
Chẳng lẽ đây là giác quan thứ sáu của phụ nữ như trong truyền thuyết?
Trước tiên là Nhị sư huynh rất kỳ quái. Hắn từ tối qua đến giờ không ngừng liếc về phía quận chúa, ánh mắt mập mờ không rõ biểu tình, rồi lại nhíu mày, lại thở dài. Ai, dám chắc cái đầu gỗ này đang cần gì đó đây.
Nhưng đó cũng không phải là vấn đề.
Tiếp đến là quận chúa cũng rất kỳ quái. Nàng từ tối qua đến giờ cũng không ngừng liếc về phía ta. Có mấy lần ta cùng nàng chạm mắt, nàng luôn làm như không có chuyện gì rồi quay đầu đi, chẳng lẽ trên mặt ta dính thứ gì? Không thể ngờ rằng quận chúa cũng là kiểu người thấy người khác sai chỉ im lặng cười, ta cũng vài lần trộm xoay người sờ sờ mặt mình, chẳng hề có cái gì mà!
Nhưng đó cũng không phải là vấn đề.
Trong xe bình thường nhất xem ra là Nguyệt Nhi, Đại sư huynh, à, còn ta nữa. Đại sư huynh vẫn ngồi cùng một tư thế từ lúc lên xe, nhìn bộ dạng giống như không ngủ, hoặc có lẽ do mắt quá nhỏ nên dù có nhắm lại ta cũng chẳng nhận ra. Nguyệt Nhi cô nương thì lại ngủ rất ngon, tư thế cũng rất bình thường. Chính là hai canh giờ trước, ta lại nghe được hơi hơi tiếng ngáy, cả xe chỉ có mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109844/chuong-14.html