11 】
"Quận chúa thân thể cơ bản đã bình phục, Vương gia không cần phải lo lắng." Xem xong mạch, ta thu tay lại, quay đầu hướng vẻ mặt sốt ruột của Tấn vương gia nói.
"Thật tốt quá, bổn vương rốt cục đã có thể yên tâm..." Vương gia thở phào một hơi, còn nói, "Mấy ngày qua thật sự là làm phiền các vị."
"Không phiền, không phiền." đứng xa hai thước Nhị sư huynh vội vàng nói tiếp, "Chỉ là nhấc tay cái mà thôi." Nói đúng lắm, chỉ sợ là ngươi đến động một ngón cũng chẳng có!
"Mấy ngày qua thật làm phiền Thành công tử." Nằm ở trên giường quận chúa bỗng nhiên nói.
Ngài thật biết rõ đại nghĩa a! Ta quay đầu nhìn quận chúa, định nói vài lời tương tự.
"Không có gì đáng kể, chút lòng thành mà thôi." Lời khách sáo, thanh âm của Đại sư huynh vang lên như sét giữa trời quang.
"Vương gia, ta nghĩ đã đến lúc khởi hành."
Người này quả nhiên đã nói thì phải kinh ngạc.
"Ai..." Vương gia thở dài, đầu cúi thấp, "Phải."
"Phụ vương, có chuyện gì sao?" Trên giường quận chúa vẻ mặt mờ mịt, nhìn gương mặt buồn rầu của Vương gia, rồi lại quay đầu nhìn ta.
Giờ là tình cảnh nào đây, chẳng lẽ quận chúa không hay biết gì?! Tấn vương gia, thế không được đâu, quan hệ đến cả tương lai sau này của nữ nhi mình đấy, vậy mà còn chẳng thông báo?!
"Bổn vương muốn cùng ái nữ nói vài lời, làm phiền các vị..."
Hiểu được vấn đề của "Phụ thân - nữ nhi có chuyện nói", chúng ta liền lui ra trước.
Nhưng Nhị sư huynh lại hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109841/chuong-11.html