6 】
"Hơn nữa, " Vương gia tiếp tục nói, "Trong kinh thành đã có người âm thầm giám sát bổn vương, rất nhiều người quen cũng không thể tùy ý tiến vào vương phủ. Cho nên, bổn vương mới nhớ tới người đã cứu mình một mạng Lương thầy thuốc, mà việc lẩn trốn, chỉ có tuổi trẻ tráng lực mới có thể, Lương thầy thuốc liền nghĩ tới đem trọng trách phó thác nơi các vị." Lão tử đầu, tuổi trẻ tráng lực cũng đâu chỉ có mỗi chúng ta.
Đại sư huynh đột nhiên tiến lên một bước, nói, "Vương gia, vậy phiền ngài thỉnh quận chúa lập tức ra đây, cùng chúng ta rời khỏi kinh thành." Ngài thật sự là không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng thì ai cũng phải kinh ngạc, Đại sư huynh à, chúng ta vừa mới mất chín ngày đường để tới đây đấy? !
Vương gia khoát tay áo, thở dài: "Đừng vội, đừng vội. " Âm thầm thở phào, may mắn ngươi không phải cùng Đại sư huynh là điên giống nhau, "Ngưng nhi nàng, mấy ngày trước đột nhiên trúng cảm phong hàn, không thể lập tức đi ngay." Nói cách khác là nếu nàng không bệnh thì cũng muốn lập tức đi ngay sao?
"Phong hàn?" Nhị sư huynh cuối cùng đã chen miệng nói.
"Các vị cũng là người học y, có thể thay Ngưng nhi cầm tay bắt mạch chăng?" Vương gia lại híp mắt hỏi.
"Đương nhiên có thể, Vương gia." Nhị sư huynh gật gật đầu.
"Các vị bên này, thỉnh." Vương gia dẫn theo chúng ta, rời khỏi chính sảnh, rồi lại quay đầu hỏi, "Thật là có lỗi, các vị đã bôn ba nhiều ngày, không bằng trước tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109836/chuong-6.html