4 】 Suy nghĩ của Nhị sư huynh
Đêm nay thật tối, tối như vậy lại khiến cho ta có loại cảm giác này.
Ngươi cũng biết đấy, chính là cảm giác luôn có bóng người đi theo phía sau, thực rất kinh khủng. Không cần cười ta nhát gan, ta vẫn luôn luôn tin rằng mình có thể thông linh (kết nối tâm linh) đấy. Nhớ năm đó bảy tuổi, khi A Thành sư muội chọc ghẹo ta, nhốt ta trong phòng chứa củi suốt một đêm liền. Đêm đó, ta thực sự đã thấy Quỷ Hỏa.
Và giờ, ta lại đang có cái cảm giác chết tiệt này.
Ta có chút hối hận vì không cầm theo hai cái đèn lồng, một cái thật sự mờ quá. Cái gì cũng một màu tối đen, ngoại trừ nơi được đèn lồng soi đến.
Sư phụ sau khi nhìn thấy chậu hoa lan đã rất tức giận, kêu ta mau gọi A Thành sư muội đến. Chính là, ta cảm thấy sư phụ kỳ thật đâu cần nóng giận thế, chậu cây kia không phải mọc thêm vài nhánh dài hơn sao, vẫn chưa héo rụi hết mà.
Nhưng sư phụ như cũ vẫn nổi xung thiên, nói hắn bỏ ra mấy trăm lượng mua hoa để giờ nháy mắt chẳng còn lại gì. Nhưng ta nhớ rõ, chậu hoa này vốn là do người bệnh tặng.
Mặc kệ, tìm A Thành sư muội quan trọng hơn.
Đột nhiên, lúc ngang qua sân, ta dường như nhìn thấy gì đó ở phòng bếp mấp máy.
Trời ơi, không phải lại để ta gặp nữa chứ, mười ba năm trước là Quỷ Hỏa, mười ba năm sau, là Quỷ Hồn sao? Ta thực muốn hét lên thật lớn, nhưng thế sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109834/chuong-4.html